Trôi - Notes by Kim's

Thảo luận trong 'Truyện dài kì' bắt đầu bởi Già làng, 5/12/14.

  1. Già làng Administrator

    Ở lâu trong cô đơn, tồn tại lâu trong trạng thái mạnh mẽ... người ta tự nhiên sẽ biết sợ cảm giác hạnh phúc, và tệ hơn là...MONG MUỐN ĐƯỢC HẠNH PHÚC.

    Tôi sợ lắm cái gọi là HẠNH PHÚC. Ko phải vì ko muốn có nó. Nhưng là vì tôi sợ vụt mất thêm lần nữa.

    Một người có quá nhiều vết thương... khó có thể mở lòng... để thoải mái... Vì nếu vết thương bị chạm phải lần nữa, sẽ ko chỉ là đau, mà có thể rỉ máu... và ko bao giờ lành.

    Tôi thật đáng thương: bề ngoài mạnh mẽ, tự tin đứng 1 mình giữa đất trời; bên trong che giấu yếu đuối, sợ hãi.

    Tôi sợ... nếu tham lam, bước tới gần 1 chút nữa, tôi sẽ tụt khỏi tay... điều mà tôi nghĩ, tôi mong... sẽ là hạnh phúc của mình.

    Con người tôi mâu thuẫn lắm: mong muốn độc lập, nhưng lại sợ cô đơn. Mong muốn được yêu thương, nhưng lại sợ níu giữ. Mong muốn được hạnh phúc, nhưng lại sợ có được.

    Giá như cuộc sống ko quá phức tạp, hạnh phúc ko quá mong manh... thì có lẽ... tôi đã can đảm hơn để trả giá cho mong ước, khao khát đang mỗi ngày một lớn của chính mình.

    Nhưng tôi thậm chí còn ko có cách nào để TỰ TIN và CHẮC CHẮN là tôi xứng đáng.

    Tôi chỉ biết một điều, duy nhất một điều tự an ủi bản thân: KHÔNG CÓ HI VỌNG SẼ KHÔNG CÓ THẤT VỌNG.

    Thà cứ vậy đi.

    Vì mỗi lần thèm khát, tôi lại càng thấy mình bất lực, rồi lại tự tổn thương chính mình...

    Cảm giác đau đớn ấy thật phiền và mệt mỏi.

    Bâng quơ...

    - Pa.1: Vì tôi là Thiên Bình -

    [​IMG]
     
    Loading...
  2. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    "Để tránh bị chỉ trích thì đừng nói gì cả, đừng làm gì cả và cũng đừng là ai cả."

    Lần đầu tiên tôi không điều khiển được mình liên tục trong một khoảng thời gian dài.

    Là 1 người hoạt ngôn, luôn làm chủ được cảm xúc và lời nói trước mặt người khác. Vậy mà 24h qua.. cảm giác trong người cứ lâng lâng, tim đập loạn xạ, người nóng ran, lo lắng và hoang mang hơn bình thường...

    Trạng thái này... thực sự là rất lâu rồi mới có lại.

    Sợ...!

    --.--.--.--

    Chắc mới đọc, người ta nghĩ tôi yêu rồi.

    Tôi cũng mừng nếu như tôi được như thế lắm.

    Nhưng thực ra... cảm giác này trong tôi, đã từng xuất hiện... hồi 5 năm trước.

    Khi đó, tôi vừa mất đi một nửa quan trọng còn lại của đời mình. 2 tháng sau, tôi bị người tôi yêu nhất phản bội.

    Tôi chuyển đến sống ở nhà người họ hàng xa.

    Họ rất yêu thương tôi. Nhưng không làm sao bù lại được 2 nỗi đau liên tiếp vùi dập tôi nặng nề...

    Noel... mùa mà tôi mong chờ nhất.

    1. Sáng 24, tôi lái xe đi học sớm. Tôi đang mường tượng trong tỉnh táo cảnh buổi tối đi Nhà Thờ với đám anh kết nghĩa của mình. Vui lắm, háo hức lắm. Và rồi nụ cười ấy nhanh chóng tắt lịm bởi tiếng va chạm lớn... RẦM!!! Tôi văng xa ít nhất 10m. Và đêm đó, tôi đón Giáng Sinh 1 mình trong nước mắt.
    2. 30 Tết... Tôi đang xông xáo dọn nhà với anh chị. Mãi 5 tháng sau khi Mẹ mất, anh chị em tôi mới có dịp đoàn tụ. Chiều ấy vui lắm... nếu như tôi không lên cơn đau bụng quằn quại. Tôi mất đi ý thức tự chủ... và khi tỉnh táo, tôi đã nằm trong bệnh viện. Đêm giao thừa, tôi mổ ruột thừa. Đó là cái Tết buồn nhất của mọi người, cả nhà chăm tôi trong bệnh viện. Ai cũng cố vui, tôi cũng ko được phép cười hay khóc lúc này, vì vết thương chưa lành. Nhưng tim tôi đau lắm.
    3. Tôi đã sang học kì 2... Cũng là lúc người yêu tôi níu tôi quay lại. Chắc tại thương hại cho hoàn cảnh của tôi, mặc dù hám tiền và chạy theo danh vọng, anh ta vẫn điềm nhiên hỏi han da diết với người con gái yêu anh ta nhất, người con gái anh ta nhẫn tâm bỏ lại nơi quê xa khi cô ấy đang mất tất cả. Tôi đau lắm. Nhưng tôi yêu anh quá nhiều... tôi đã níu kéo một cách tuyệt vọng...
    Những vết thương từ thể xác đến tinh thần đã khiến tôi trở nên chai sạn, vô cảm. Và tôi rơi vào trạng thái vô định...

    Giữa đêm bão giông hiểm nguy, tôi băng băng dắt xe ra khỏi nhà, lao nhanh vào cơn giông, chạy về phía mái nhà của mình. Tôi muốn gặp Mẹ. Tôi muốn thắp nhang cho Ba Mẹ. Tôi muốn khóc. Tôi muốn xả hết tâm can đau đớn quằn quại không lối thoát của mình ra, trút ào hết đi như một cơn bão...

    Chúa phù hộ tôi về đến nhà an toàn.

    Và đến giờ tôi vẫn cảm thấy rợn người... vì sao hồi đó tôi trơ trọi và mất hết lý trí như vậy... mà vẫn còn sống?!

    Bàng hoàng...



    [​IMG]
     
  3. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    I wish that...

    At some moments,

    Your caring about me is started from your heart.

    Your words which are for me come from your love.

    I'm a dreamer, dreamer of the dark.

    In your eyes, is there somewhere hides my sight?

    In your mind, is there something just for me?

    Dreamer,

    I'm dreamer of dark.

    Come from and hide behind the dark.

    Just hope one day, you say I LOVE YOU and we could be together...

    Forever..."

    I have never written a story by English before.

    It's just for you.

    Maybe you don't know that.

    Because I have never told you that I had a crush on you.

    But I believe that,

    in some seconds,

    your heart beats fast when seeing my status, my picture, my Note, or my message.

    Don't worry.

    This feeling often happens when a good boy cares about me so much like you are doing for me.

    But you should know that,

    My heart has run warmer since the day you came to me... by your words.

    Love... is the word expressed by the actions from a person to another, isn't it?

    If it is, you did it like you loved me.

    I cannot touch you.

    I cannot be by your side.

    So I just sit here,

    wait for your messages day by day.

    I am always ready to reply your messages as if I were yours.

    Please let me know how you feel about me.

    Please let us be closer by talking to each other more and more.

    I truly want to know more about you, boy.

    You are not handsome.

    You are not flexible.

    You are not my kind.

    But you are the closest soul in my heart.

    Let us reach the chance we made ourselves.

    Don't be afraid.

    I cannot tell these words while I am talking directly to you.

    So sorry for me.

    This letter is not too special,

    because,

    I just know only one way to love a person.

    Please reply me when you read this letter.

    See ya...!

    - Pa.3: From Venus with love -





    [​IMG]
     
  4. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Cô gái...

    Cô đang làm gì đấy?

    Cô có còn thở không?

    Cô có thể cười như mọi khi cho tôi xem được không?

    .

    Cô gái...

    Tại sao cô lại vùi mình vào trong bóng tối?

    Tại sao cô lại buông mình trong những làn nước mặn chát ấy?

    Tại sao cô không ngủ đi? Khi ngày mai trời lại sáng, và cô vẫn phải thức dậy?

    .

    Tôi không nhớ rõ nữa...

    Hình như cũng đã liên tục hơn 1 tháng rồi,

    Cô chỉ ăn 1 bữa 1 ngày và ngủ hơn 5 tiếng đồng hồ mỗi đêm...

    Cô nói dối mọi người cô ăn 2 bữa, và ngủ hơn 12 tiếng...

    .

    Lúc cô thức, cô giả vờ ngủ.

    Lúc cô khóc, cô giả vờ cười.

    Lúc cô đau, cô giả vờ vui.

    Lúc cô từ bỏ, cô giả vờ mạnh mẽ.

    Rồi trong bóng tối... biết bao lần cô sụp xuống ôm lấy mình mà nấc.

    .

    Cô sống như vậy có mệt không?

    Cô không biết tỏ ra yếu đuối khi cô thật sự cần một bờ vai à?

    Hay cô cho là cô ngon, cô giỏi, cô ghê gớm rồi?

    .

    Cô tự mình nhìn vào gương đi!

    Cô trông tiều tụy, yếu ớt, nhỏ bé đến đáng thương...

    Cô càng lúc càng hốc hác, gầy guộc,

    Cô có thấy cô nực cười không?

    Cái vỏ bọc bên ngoài cô mang với mọi người là một HOT GIRL tươi vui và nhí nhảnh đấy!

    .

    Tôi chỉ thấy cô thật buồn cười.

    Cô đang làm trò hề gì vậy cô gái?

    Ai cần quan tâm cô đang là ai? Làm gì? Tại sao không?

    Việc gì cô phải sống cho họ xem? Sống theo họ nghĩ?...

    .

    Tôi chỉ mong cô sống thoải mái, làm mọi thứ cô cảm thấy hạnh phúc, đừng bận tâm và đừng lo lắng vì người khác nữa.

    Sống cho mình đi! Nếu không, đến một ngày cô lại khóc than trong bóng tối, tôi sẽ đến bên và nhếch mép với cô, rồi bỏ đi mà thôi.

    .

    Tỉnh giấc...

    - Pa.4: TÔI và CÔ -

    [​IMG]
     
  5. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Chỉ cần không từ bỏ và kiên trì nuôi dưỡng ý chí... mọi ước mơ đều trở thành hiện thực

    • 12 tháng tuổi,
    Mẹ bận bán sạp báo buổi sáng, photo copy cho tiệm ảnh của Cậu buổi trưa, đi hát buổi tối.

    Ba bận đi làm thợ may buổi sáng, coi sạp báo buổi trưa, và đón Mẹ đi hát buổi tối.

    Nó chẳng có ai chăm cả, Mẹ bảo nó 1 câu: tự tập cầm muỗng ăn đi con.

    Nó mới 12 tháng, đã hiểu gì đâu nhỉ? Cầm như thế nào? Phải đúc làm sao?

    Nó chả biết cái mô tê gì ngoài việc ăn - ngủ - đi chơi đều có Mẹ và anh, chị trông nom.

    Ba nó càng không cưng chiều o bế nó, mặc dù lúc nào Ba cũng dõng dạc: "Bé Bi là con gái rượu của Ba, Ba thương em nhất nhà".

    Hừ. Chắc lúc cầm cái muỗng trên tay, nó cũng cố ý nhiều lần đánh rơi cái muỗng lắm. Mẹ nó bảo nó bướng lắm, nhưng khi cầm được cái muỗng rồi, nó lại cố gắng từng tí, từng tí một múc cháo trong tô mà ăn.

    Mẹ bảo: "Dạy con ăn là dễ nhất so với anh chị trong nhà. Con bướng nhưng con lại rất nghe lời khi đúng lúc".

    Hôm nào nó tự ăn ngoan, tối về Mẹ thưởng cho cái hôn CHỤT vào má. Thích lắm! :)

    • Lớp 2,
    Nó biết chạy nhảy rồi. Ba Mẹ nó yêu nó lắm. Dẫn nó đi chơi rất nhiều. Ba Mẹ hay dẫn nó lên nhà hàng của gia đình người bạn học của Ba Mẹ. Đường đi dễ lắm. Chỉ cần ra khỏi nhà, đi lên đầu xóm, rồi quẹo trái 2 lần là tới nơi. Hồi mẫu giáo nó cũng có một lần tự đi băng qua đường về nhà rồi. Tuy trường mẫu giáo gần nhà lắm, chắc khoảng 15 mét thôi là tới, nhưng Mẹ nó vẫn lo lắng. Còn nhà hàng này cách nhà nó những 300 mét. Lần này, nó lại quyết định tự về nhà chơi với anh chị, vì mọi người bảo tối nay xóm tụ lại chơi Năm Mười. Nó bảo Mẹ: "Mẹ ơi con về trước nhé". Mẹ xoa xoa mông nó: "Bé Bi ngoan. Ngồi với Ba Mẹ một tí rồi Mẹ dẫn về. Con đi một mình lạc đấy". Nó xịu mặt ngồi đợi. Lúc sau Ba Mẹ nó vẫn chưa chịu về, nó nhấp nhổm. Thực sự mà một đứa con nít ngồi ăn và nghe người lớn tám chuyện trong vòng 3 tiếng đồng hồ là "lì đòn" lắm rồi. Nó chịu không nổi nữa, nó nghĩ: "Mình hay lên chỗ này mà, mình nhớ đường, với cả mấy Cô Chú bên đường biết Ba Mẹ mình. Sao phải sợ nhỉ?"... Thế là nó âm thầm trốn Ba và Mẹ đi về. Nó lại lay tay Mẹ: "Mẹ ơi con về nhé. Con ngoan lắm con biết đường về". Mẹ lo lắng: " Sắp về rồi. Con nghe lời nào"... Thừa cơ Mẹ không để ý, nó chạy ra ngoài và đi theo lối nó đã nhớ mà về nhà. Về tới nhà, nó báo anh chị, anh chị liền gọi điện cho Ba Mẹ đỡ lo. Nhưng gọi tới số của Cô Chú nhà hàng đó, Cô Chú bảo Ba Mẹ về rồi. Nửa tiếng sau Ba Mẹ về tới nhà, thấy nó, Mẹ lao tới ôm chầm nó lại. Mẹ khóc: "Bi ơi con không sao chứ? Có ai bắt cóc con không?". Ba lôi nó ra phéc vào mông nó: "Bi hư quá. Sao con không nghe lời Mẹ hả?"... Nó thút thít: " Con biết đường về mà. Huhu..."...Cả nhà ôm nó lại. Mọi người yêu nó lắm, lo cho nó lắm. Nhưng từ đó thì Mẹ nó lại cho nó tự do đi chơi với anh chị, trèo đèo, lội suối, chui cầu, hái trứng cá, qua nhà bạn chơi cả buổi cũng được. Còn Ba nó, người mà nó sợ nhất nhà, lại thường xuyên ôm nó hơn, hun vào má nó nhiều hơn, may cho nó nhiều áo đầm hơn... Nó cảm thấy được yêu thương và hạnh phúc. Đó cũng là bước khởi đầu cho hành trình "Khám phá mơ ước" của nó.

    • Cấp 2,
    Lớp 6... Nó được xét vào trường điểm của thành phố. Lớp 6, Cô chủ nhiệm nó dạy môn Anh văn - môn học đầu tiên nó phải làm quen khi mới lớn. Mẹ nó bảo: "Con đi học kèm anh văn nhé. Mẹ cho con tiền học". Nhưng Ba nó phản đối: "Bé Bi của tui không cần học thêm, tự nó học được. Rồi bà xem, nó còn giỏi hơn mấy bạn đi học thêm nữa". Chị Hai cũng vào lời: "Đúng đó Mẹ. Mấy kiến thức này còn sơ đẳng. Không có gì khó đâu. Con sẽ bày em học". Mẹ cười, Mẹ nhìn Ba và chị Hai bảo: "Nếu bé Bi không học được thì mấy người phải chịu trách nhiệm lo cho em nó học kèm nhé". Ba phẩy tay quay sang hỏi nó: "Bi của Ba giỏi lắm mà. Bi biết tự làm, tự học mà. Phải không Bi?". Nó nghe tới câu này mừng rơn: "Đúng rồi. Bi giỏi lắm. Bi không sợ. Bi tự học được Ba Mẹ ơi!"... Và điều mà mọi người mong chờ ở nó cũng thành hiện thực. Mặc dù phẩy anh văn năm đó không cao, chỉ hơn 8.0 một chút, nhưng Cô chủ nhiệm khen nó hết lời trước cả lớp vì tinh thần tự học. Cô còn ngỏ ý tuyên dương nó trước toàn trường. Nhưng phẩy không đủ chuẩn, nên nó chỉ được quà trước lớp thôi. Lớp 6, học sinh giỏi không học kèm, anh văn trên 8 phẩy, Ba nó quyết định thưởng cho nó chiếc xe đạp. Nó vui mừng khôn xiết.

    Lớp 7, nó gặp khó khăn khi Cô giáo chủ nhiệm là một người khó tính. Cô dạy môn Văn, môn mà nó khá yêu thích. Trong lớp bạn nào cũng rỉ tai nhau đi học thêm Cô giáo, nhưng nó nhất quyết không học thêm. Mặc dù thời gian này Ba nó ăn nên làm ra, Mẹ nó không cần đi hát thường xuyên cũng có đồng ra đồng vào. Ông chủ tiệm may cũng không muốn con mình chịu thiệt thòi, thế nên Ba nó bảo Mẹ dẫn nó đi nhà sách, mua cả đống sách tham khảo cho nó học. Nó cũng có lần về méc Mẹ vì Cô "ép" nó do nó không đi học kèm bất kì môn nào, kể cả môn Văn của Cô. Mẹ nó đã lên kiện tới Ban Giám Hiệu nhà trường. Nó tưởng nó phải chuyển lớp rồi. Không ngờ, từ sau lần đó, Cô giáo yêu quý và "ưu tiên" cho nó hơn. Từ một học sinh bình thường, nó được trở thành Cờ đỏ, tham gia vào Tuyển văn nghệ trường, trở thành "thám tử" kiêm "thanh tra" của lớp cho Cô. Và nó đã đứng thứ 2 lớp về thành tích học tập năm đó. Dĩ nhiên, là do nó tự học.

    Lớp 8, chương trình học nặng và khó nhất của cấp 2. Nó đồng ý Ba Mẹ đi học thêm môn Toán và môn Hóa. Môn Toán chương trình cực kì nặng, nó chưa biết nên học ai, thì may sao Cô giáo chủ nhiệm nó lại là Cô giáo chủ nhiệm của chị kế nó năm nào, thế là nó đăng kí học Cô. Môn Hóa là môn mới được bổ sung vào chương trình học, nó theo lời khuyên người thân theo học Cô giáo "đặc biệt": một người cực kì điệu và khó tính, học hành lơ tơ mơ, không làm đủ bài tập, đi học kèm trễ,v.v... đều bị đuổi cổ hết, dù cho phụ huynh có là người quen thân với Cô đi nữa. May sao, nhờ những nỗ lực, không ngại mưa nắng, và thêm chiếc xe đạp "phần thưởng khích lệ" của Ba đã cho nó thêm tinh thần,... nó đã được tất thảy các Thầy, Cô giáo, nhất là 2 vị Cô giáo dạy thêm nó, yêu quý và giúp đỡ nó rất nhiều. Cuối năm, nó lại đứng thứ 2 lớp.

    Lớp 9, nó chuyển lớp. Theo phân loại của trường, nó vào một lớp khá "đặc biệt". Lớp này là sự "hòa trộn" giữa những lớp Chọn - có thành tích học tập nhất, nhì trường; và lớp cá biệt - có nhiều thành phần vi phạm nội quy nhà trường nhất. Một học sinh gương mẫu, chỉ lo học, nghiêm khắc và "cứng nhắc" như nó mà bước vào lớp này, trong đầu chỉ hiện lên đúng một câu: Thực là một sự bùng nổ!. Quả nhiên là lớp mới, môi trường mới, nhiều thứ phải làm quen lại từ đầu,... khiến nó choáng ngợp. Nó thường xuyên tự nhủ: "Cố lên! Không gì là không thể!". Thời gian đầu đã trôi qua nhẹ nhàng...

    Ba mất vào đúng đêm Trung thu, khi mà nó đang ở nhà chờ Bánh Trung thu mà Ba Mẹ sau khi đóng cửa tiệm may mua về. Nó chết lặng. Nó không tin vào sự thật... Ngày sinh nhật mà nó mong chờ nhất, lúc cả gia đình được ăn ngon mặc đẹp, nó có nhiều thành tích tốt để khoe, có thể tổ chức buổi tiệc nhỏ cùng gia đình và được mọi người tặng quà... đã không còn nữa. Nó tiễn Ba đi trong buổi chiều mưa lạnh lẽo. "Hôm nay là sinh nhật con Ba ơi. Ba tỉnh dậy ăn bánh sinh nhật với con lần cuối được không Ba? Con xin Ba!..." Mọi hi vọng được khoe với Ba còn hơn 7 tháng nữa nó nhất định sẽ đỗ vào lớp Chuyên Hóa của trường Chuyên duy nhất của Tỉnh... đã rơi theo những cuốc đất đang phủ đầy hòm của Ba...

    Đi học lại. Nó vẫn tỏ ra bình thường với mọi người. Hôm kiểm tra Toán 15 phút, nó cũng tham gia làm, không bỏ. Khi phát bài ra, mọi người đều có bài, trừ nó. Cô chủ nhiệm nhìn nó một hồi lâu, đôi mắt lạnh tanh khó hiểu. Cô nói trước cả lớp: "Hôm nay, Cô thực sự rất sock khi chấm bài các em. Trung là học sinh quậy phá nhất, cá biệt nhất, nhưng cũng được 4 điểm, và vở có làm bài tập nên châm chước cho 5 điểm. Còn một người, Cô đã tự tin em được ít nhất là 9.5 điểm nếu có sơ sót, nhưng em đã làm Cô vô cùng bất ngờ và thất vọng. Đ V T Kim! Em được 2 điểm. Cô không có lời nào để nói về em nữa..."Cả lớp nhìn nó. Cậu học sinh cá biệt cùng bàn cũng nhìn nó, thường ngày hay đánh nhau lắm, nhưng hôm nay cậu ta cũng chỉ im lặng. Nó cúi gằm mặt xuống bàn. Sau tiết Toán là tiết thực hành Lí. Nó không làm gì được. Chỉ ngồi yên một chỗ và...khóc. Nó khóc như mưa. Không ai dám lại gần nó cả. Nó khóc gần hết tiết. Và từ sau hôm đó, nó không cho phép mình khóc nữa. Nó cố gắng thật nhiều, thật nhiều để lấy lại tinh thần và phong độ của một học sinh "hàng top". Và cuối cùng, nó đã làm được. Nó đứng vị trí thứ 3 cả lớp, nhờ vào nỗ lực cố gắng của nó, cùng với sự yêu mến và giúp đỡ của các Thầy Cô và bạn bè.

    Sau khi thi Tốt nghiệp cấp 2, nó đỗ thẳng mục "Xét tuyển" vào trường Chuyên của Tỉnh.

    -.-.-.-

    Mặc dù không đỗ vào lớp Chuyên Hóa của trường, nhưng nó vẫn tiếp tục con đường của mình.

    Và sau này, dù có là biến cố hay khó khăn gì đi nữa, nó cũng luôn tự nhủ mình: "Phải nhẫn nại và kiên trì. Luôn cố gắng. Không bao giờ từ bỏ..."

    Trường đời đúng thật không hề bằng phẳng, dễ dàng và êm đềm như trường học. Nhưng nó không hề thấy bất lực và mệt mỏi. Nó chỉ thực sự mệt mỏi khi không cố gắng được nữa. Tuy nhiên, dù có mệt mỏi thật, nó cũng không bao giờ TỪ BỎ. Nó tin, rồi một ngày nó sẽ chiến thắng tất cả - chiến thắng bản thân mình - chiến thắng số phận.

    Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường



    [​IMG]
     
  6. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Thật khó để yêu ai đó một cách dễ dàng...



    Tôi chẳng phải viết về tình yêu một, hai lần.

    Tôi cũng chẳng phải chỉ mới yêu một, hai lần.

    Người ta bảo tôi long đong, lận đận đường tình duyên, tôi chẳng phủ nhận.

    Có người lại bảo tôi thật đáng ngưỡng mộ vì nhiều người theo, điều đó cũng chẳng sai.

    Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti hay tự hào vì chuyện long đong hay đào hoa cả.

    Tôi chỉ ước có một điều duy nhất: Yêu một người đến hết cuộc đời, có thể chung sống - sẻ chia - đồng cảm - giận hờn - quấn quýt bên nhau đến khi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa.

    Thế nhưng... tôi vẫn chưa tìm được.

    [​IMG]



    Tôi rất thích yêu và được yêu, yêu ai cũng được, miễn là cả hai trái tim cùng nhịp

    Đẹp + Giỏi = Kén

    Công thức này tôi công nhận là đúng.

    Nhưng thực sự, tôi chả đẹp gì cả, càng không phải Giỏi. Tôi chỉ biết nhiều hơn người ta, từng trải hơn người ta, và đam mê hơn người ta thôi.

    Tôi càng không kén. Tôi bảo tôi ghét con trai hút thuốc, nhưng trước giờ những người tôi từng yêu, từng hẹn hò, đều hút thuốc cả. Tôi bảo tôi chỉ thích con trai cao, không thích con trai thấp hơn 1m7, kì thực tôi đã từng hẹn hò với 2 người chỉ cao bằng tôi và hơn tôi có 8 phân...

    Nhất cự li - nhì tốc độ

    Thường thì người ta sẽ đo tình yêu bằng thời gian và khoảng cách, nhưng tôi thì không. Mặc dù tôi luôn cố gắng ưu tiên và mưu cầu từ người ở gần mình hơn, quen biết lâu hơn... Nhưng thực tế, tình yêu không phải là thứ có thể cân - đo - đong - đếm được. Tôi không phải nàng công chúa mơ mộng. Nhưng khi đã yêu ai, tôi luôn dành cho họ tất cả sự hi sinh mà tôi có...

    Mặc dù vậy, tôi vẫn chưa có được một tình yêu thực sự.



    [​IMG]



    Họ yêu tôi vì điều gì?

    Từ trước đến nay, tôi có nhiều người theo, và cũng có người yêu thật lòng lắm. Nhưng chẳng may, tôi chỉ nhận ra khi người ta đi rồi...

    Mẹ luôn bảo: "Yêu là hạnh phúc. Được yêu còn hạnh phúc hơn. Hãy trân trọng những người yêu mình, chỉ có họ mới thực sự trân trọng mình mà thôi..."

    Tôi luôn cố gắng nghe lời Mẹ. Nhưng thực sự, những chàng trai tốt, có tình cảm thật lòng, họ thực sự rất nhát và sợ đối phương biết ra tình cảm thật của họ. Vì thế họ giấu rất kĩ, chỉ âm thầm bên cạnh quan tâm, chăm sóc mà thôi.

    Thế nên, đa phần còn lại, những người đến với tôi đều vì hấp dẫn bên ngoài. Có người thẳng thắn, họ khen thẳng: "Em xinh xắn, em dễ thương, em sexy..." Còn đa phần còn lại khéo hơn, chỉ nói: "Anh thích em".

    Tôi kì thực hiểu họ thích tôi vì điều gì? HOT - XINH - NHIỀU TÀI LẺ. Tất cả gói gọn trong một từ: BỀ NGOÀI.

    Tại sao tôi dễ chấp nhận, nhưng cũng nhanh chán như vậy? Không phải vì tôi không thích người ta, nhưng thực sự người ta chỉ thích quen tôi chứ không thích bản thân tôi. Họ còn chẳng có chút cố gắng nào trong việc phát triển, giữ gìn tình yêu, hay thực tế hơn là giữ gìn mối quan hệ.

    Một người đàn ông chỉ biết tìm đến mình để mua vui, còn tâm sự, mong ước của mình chẳng buồn quan tâm, thậm chí còn không có chí tiến thủ và nỗ lực vì tương lai... Liệu có thể nào cố gắng vì người đàn ông này không?

    Hẳn không một cô gái nào muốn hẹn hò yêu đương nghiêm túc, lâu dài với những người như vậy.



    [​IMG]



    Tôi yêu như thế nào?

    Tôi rất thích những người đàn ông bản lĩnh và chủ động. Vì tôi thuộc về phía nội tâm phức tạp. Tôi không thích khoa trương về bản thân. Nên chỉ cần ai đó chủ động quan tâm, chia sẻ và lắng nghe, dùng những lời tâm lý, những hành động đúng lúc, là tôi xiêu lòng ngay.

    Về phía mình, khi đã quyết định yêu ai đó, tôi sẽ chủ động làm những điều mà tôi nghĩ là người đàn ông của mình sẽ vui. Tôi sẵn sàng mở rộng vòng tay ôm lấy người đàn ông của mình khi họ gặp chuyện, khi họ không may, khi họ muốn yếu đuối. Vì những khoảnh khắc đó, ắt hẳn họ sẽ cô đơn vô cùng.

    Tôi rất sòng phẳng trong chuyện tiền nong. Chẳng phải tôi cứng nhắc hay tính toán, nhưng tôi không cho rằng đàn ông phải cho và phụ nữ được nhận hoàn toàn trong tình yêu. Nếu người đó đã đi làm rồi, họ có quyền mua cho tôi thứ họ muốn mà không cần hỏi trước ý kiến tôi. Nhưng nếu cũng là sinh viên như tôi, ắt hẳn sẽ không bao giờ có chuyện chỉ họ "cho" mà tôi không "đáp trả".

    Về tương lai, tôi cố gắng, họ cũng phải cố gắng. Dù họ không giàu, không giỏi đi chăng nữa, chỉ cần họ cố gắng, và trung thành với tôi, không bao giờ tôi từ bỏ họ trước cả.

    Nhưng tôi cực ghét, cực căm những kẻ lăng nhăng, phản bội. Những loại đó không đáng để tôi yêu thương, níu kéo, nếu chỉ một lần tôi phát hiện ra điều đó. Tôi yêu rất sâu đậm, nhưng bỏ cũng rất phũ phàng. Tôi nồng cháy hết mình, nhưng khi đã lạnh thì sẽ không bao giờ có lần thứ 2 nữa.

    Và tôi sẽ quên rất mau tình cảm tôi đã từng dành cho người mà tôi đã căm hận, đã ghét.



    [​IMG]



    Thật khó để yêu ai đó một cách dễ dàng

    Ngày xưa người ta yêu nhau giản dị là thế. Ấy mà họ ở với nhau chung thủy son sắc cả đời cả kiếp chẳng nề hà gì gian khổ.

    Nhưng bây giờ, thời thế thay đổi, con người chỉ sống bằng khoảnh khắc, họ không quan tâm đến tương lai hay lâu dài.

    Tôi lại thích được như người xưa, vì nhau mà nắm tay mạnh mẽ đi đến cùng của cuộc đời.

    Vậy tôi chắc có thể sẽ bị cô lập lắm đấy. ;))

    ./.

    Nói vậy thôi chứ tôi tiếp tục sáng tác tiếp đây. Tôi tin là tôi sẽ tìm được người cùng nhìn về một hướng với tôi. Và tôi có thể tự tin để yêu hết mình một người, đến suốt đời suốt kiếp.

    Tôi chờ...:)



    - Pa.6: Thật khó để yêu ai đó một cách dễ dàng -​
     
  7. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Dành cho những giây phút nông nổi của tuổi trẻ

    Thời sinh viên, ắt hẳn ai cũng tham gia ít nhất một trong những hoạt động này nhỉ: Văn nghệ, Hội thao, Tổ chức sự kiện, Chạy chương trình Gameshow, Làm từ thiện, Làm tình nguyện viên, Hiến máu nhân đạo,v.v...

    Nhưng mình không viết bài này dành cho những hoạt động bổ ích "ngoài trời". Mình muốn dành tặng bài viết này cho những bạn thích "hoạt động ngầm" hơn, đó là thế giới của những bạn thích chơi Game, thích "săn gái, săn trai" trên mạng, bán hàng Online,v.v... Nói chung là những hoạt động Online của giới trẻ hiện nay.

    Mình không có nhiều kinh nghiệm lắm, vì mình không chơi Game, cũng không bán hàng Online. Nhưng qua tìm hiểu từ những bạn xung quanh mình, mình thấy rất nhiều điều hay ho...;)

    1. Những bạn chơi Game: mục đích luôn là TIỀN. Các bạn cày ngày cày đêm, săn được những "món hàng" tốt. Hôm nào thắng thì vài trăm, hôm nào thua thì mất vài chục. Nhưng ngoài Game ra không có món gì ngồi một chỗ mà kiếm nhiều tiền dễ hơn như thế này cả. Vừa nhẹ nhàng, vừa thư giãn, lại được tiền thưởng. Quá sướng còn gì!
    2. Những bạn thích "săn mồi" trên mạng: chủ yếu là CHO VUI. Các bạn thực chất cũng không có ác ý gì. Nhìn thấy hình đẹp, nói chuyện dễ nghe, được nhiều người chú ý,... là có thể đủ chuẩn để "ghép" với nhau. Nếu thấy chán có thể bỏ để tìm đối tượng mới. Ai lỡ yêu thật thì ráng chịu, nhưng chắc là sẽ mau quên được, vì còn phải tiếp tục hẹn hò Online với cả người khác nữa.
    3. Những bạn bán hàng Online: đây là một hoạt động được xem là khá BỔ ÍCH và SINH LỢI. Không cần thuê mặt bằng. Không cần manocanh cả card visit. Chỉ cần gái đẹp - trai xinh làm model chụp mẫu vài shot hình, là có thể quảng bá sản phẩm của mình ra rộng rãi. Người mua có thể dễ dàng theo dõi, so sánh giá cả, và lựa chọn cho mình kiểu ưng ý. Không bị đánh thuế, không bị vấn đề tiền nong do mặt bằng gây ra, không bị tồn hàng do chủ yếu "cầu" phát sinh "cung" nhiều hơn "cung" tạo "cầu"...
    Thật là thích cho những sinh viên năm 1, các bạn có hẳn 3 lựa chọn này để giải trí, và có thể kiếm thêm thu nhập.

    Mình cũng thế, mình cũng ấp ủ nhiều ý định chơi Game kiếm tiền cả bán hàng Online để cải thiện thu nhập lắm.

    Hoàn toàn là TỐT nếu như mục đích của bạn là TỐT. Nhưng sẽ là tốn tiền, tốn thời gian, thậm chí bị lừa đảo và bị hại, nếu như bạn còn non nớt và thiếu những kiến thức cần được trang bị ngoài xã hội.

    Những kiến thức ấy, gia đình - nhà trường - bạn bè không ai có thể dạy bạn tốt bằng chính bạn. Và bạn muốn học được? Chỉ có thể là va chạm với thực tế, cho phép bản thân mình cọ xát với thử thách, tự mình trải nghiệm và rút ra bài học, kinh nghiệm,...

    Và thực tế đó là gì? Đó chính là những hoạt động ngoại khóa của Đoàn, của Trường Đại học, của Khoa bạn tổ chức hằng năm đấy!

    Mình không nói ngoa đâu. Bốn năm "lăn lộn" trong đất Sài Thành này, mình đã lựa chọn tham gia các hoạt động ngoại khóa như Văn nghệ, Tổ chức sự kiện, Chạy chương trình của Khoa; tham gia hoạt động Từ thiện; tham gia Hiến máu nhân đạo.

    Không những thế, mình còn đi làm thêm như chạy bàn đám cưới, làm lễ tân, làm thư ký cho mấy chương trình nhỏ dành cho sinh viên nữa.

    Và nhờ những hoạt động thực tế ấy, cách cư xử cũng như lời nói, hành động của mình chững chạc hơn, hòa đồng hơn, thân thiện và tích cực hơn.

    Nếu bạn là sinh viên, đừng ngại ngần mà hãy lăn xả hết mình cho những hoạt động, phong trào bổ ích ngoài thực tế nhé. Nó sẽ khiến cho bạn năng động, tự tin hơn. Đồng thời cải thiện suy nghĩ, thái độ sống của bạn tích cực hơn nữa.

    Đừng để tuổi trẻ của mình trôi qua một cách đáng tiếc. Vì tuổi trẻ chỉ có một lần mà thôi. Hãy sẵn sàng thách đấu với những thử thách, bạn nhé!

    - Pa.7: You Only Live Once -



    [​IMG]
     
  8. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Sống thật khó...!

    Đôi khi trầm ngâm, tĩnh lặng, tôi cảm thấy nhiều thứ thật đáng sợ.

    Biết người - biết mặt - không biết lòng.

    Tôi chỉ có thể biết người ta sau khi đã đối xử với họ thật lòng và hết mình.

    Ngoài ra, tôi không có cách nào tốt hơn để nhận biết được bộ mặt thật của con người.

    Nhưng mà cũng chẳng sao. Vì ngay cả người đối thật lòng với tôi, đôi khi họ còn làm tôi đau hơn cả người lạ.

    Xa - lạ - gần - quen... rốt cuộc cũng chỉ là tự mình định nghĩa.

    Rồi khi gặp khó khăn, cuộc sống bế tắc, tôi càng cảm thấy mất lòng tin vào con người, thiếu tự tin vào chính mình, tôi vùng vẫy trong đau đớn, và chỉ mong có ai đó cứu tôi thật nhanh ra khỏi vũng lầy này...

    Chết thật sướng...!

    Nhiều người tự vẫn để kết thúc cuộc sống, người ta bảo họ NGU, ÍCH KỶ.

    Ích kỷ thì có thể chứ họ không ngu đâu.

    So với việc phải đối mặt với cuộc đời khắc nghiệt này,

    Chỉ cần nhắm mắt và ngủ một giấc mãi mãi không tỉnh dậy... có phải tốt hơn rất nhiều không?

    -.-.-.-

    Nhưng bạn à, chúng ta sinh ra để tiếp tục cuộc sống, không phải để kết thúc nó.

    Đúng - sai không quan trọng bằng việc bạn có dám đi tới cùng hay không.

    Cho dù ngoài kia cuộc sống có đáng sợ như thế nào đi nữa,

    thì cũng còn tốt hơn là nơi góc tối không có ánh sáng và lối đi.

    Con người luôn mạnh mẽ và không có giới hạn nào ngăn cản được họ.

    Nếu có, là tự họ tạo ra từ chính yếu đuối của bản thân mà thôi.

    Tôi viết ra 2 từ SỐNG - CHẾT rõ ràng để bạn thấy rằng, dù bạn lựa chọn từ nào đi nữa thì bạn cũng phải làm tròn bổn phận làm NGƯỜI của chính mình.

    Thực ra sống hay chết đều dễ cả. Tại vì chúng ta chỉ ở một bên của vấn đề nên chúng ta luôn cho rằng bên kia dễ hơn mà thôi.

    Nhưng Trời sinh ra chúng ta không chỉ có một mình, mà xung quanh còn có người thân, gia đình, người yêu, người bạn đời,... bên cạnh chúng ta.

    Vì những ràng buộc đó mà chúng ta có thêm dũng khí để chiến thắng và chinh phục chính mình.

    Hãy tận dụng SỐNG một cách tốt nhất trước khi lựa chọn CHẾT nhé.

    "Người ta thường ân hận những gì mình chưa làm hơn là những gì mình đã làm..."

    - Pa.8: Sống như những đóa hoa -

    [​IMG]
     
  9. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    "Giản đơn và chân thật là lối đi nhanh nhất để đến được hạnh phúc"

    Trước khi viết ra được câu nói này, bản thân tôi là một người phức tạp và rất thận trọng trong việc show bản thân ra với người khác.

    Tôi rất sợ bị tổn thương, sợ bị phản bội, sợ bị lăng mạ,... sợ những gì người khác gây ra cho tôi, nhất là những người tôi từng rất mực yêu thương và trân trọng.

    Tôi luôn tìm lối sống khéo léo, thận trọng, tự vệ để cư xử, đối đãi với cuộc sống.

    Tôi chẳng thiết tha hay quá coi trọng bất kì điều gì, ngoài gia đình và bản thân.

    Tôi luôn dè chừng những mối quan hệ đang có xu hướng "thân thiết" hơn.

    Tôi càng sợ danh dự tôi xây dựng bấy lâu nay chỉ trong giây lát bị kẻ khác hủy hoại...

    Nói một cách đơn giản: TÔI SỢ!

    Đừng nghĩ tôi hay cười là tôi dễ thân

    Hồi đấy, trước khi tôi tìm lại được chính mình, tôi vẫn đeo một bộ mặt nạ hay cười, vô tư và thân thiện.

    Nhưng tôi lúc đấy chỉ dễ gần thôi, chứ không dễ thân.

    Tôi có thể tốt, nhưng có thể xấu. Tùy theo người mà tôi đang tiếp xúc.

    Ai đối xử sao, tôi đáp trả vậy.

    Tôi sẵn sàng trả đũa kẻ nào dám làm hại người thân tôi và cả tôi.

    Hồi đấy, tôi thật sắc sảo và góc cạnh.

    Tất thảy những điều đấy đều xuất phát từ cùng một nguyên cơ: Tôi bị tổn thương nhiều quá, theo phản xạ tự nhiên, tôi buộc phải sinh ra "Chất độc" để tự vệ.



    [​IMG]



    Tôi gặp được những thiên thần

    Giống như một tên tội phạm đang mang trên mình đầy vết máu, vết sẹo... tôi gặp họ.

    Một người là người yêu tôi nhất từ trước đến giờ. Một người là người đồng hành với tôi, tôi gọi là "em gái". Một người là người bạn cũng là anh em cùng chí hướng, lớn hơn tôi cả một cái đầu, luôn chỉ bảo tôi trong suốt thời gian dài... Và một người là người mà tôi đang xây dựng mối quan hệ "Anh trai - Em gái" nơi hiện tại.

    Họ đều có điểm chung: rất thánh thiện, rất tốt bụng, và rất yêu thương tôi.

    Tôi là một kẻ chẳng tốt đẹp gì, tôi thường xuyên làm tổn thương người khác...

    Nhưng nhờ họ, tôi lại muốn trở thành người tốt, muốn được hi sinh, muốn yêu thương, muốn quan tâm, muốn cho đi...

    Điều gì làm tôi thay đổi?

    Trải qua nhiều chuyện, gặp nhiều người, sống lâu thêm một ngày, tôi lại càng mong muốn được bình yên và hạnh phúc.

    Tôi học được từ những người yêu thương tôi, đó là một tâm hồn GIẢN ĐƠN và CHÂN THẬT.

    Chỉ cần đối tốt với người khác thôi, đừng đòi hỏi, cũng đừng lo sợ, thì nhất định sẽ nhận lại được HẠNH PHÚC.

    Tại sao phải đánh mất đi chính mình để mua lấy những thứ mà người đời đang tranh giành với nhau?

    Tôi ơi, cứ bình dị, nồng ấm yêu thương và tràn đầy lòng vị tha nhé.

    Tôi cần phải ĐẸP để tô điểm cho cuộc sống này.

    Vì đã sinh ra thì nhất định phải ĐẸP mà, đúng không? :)

    [​IMG]

    - Pa.9: Simple is the best -​
     
  10. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Vì anh với chị là nợ, em chỉ là duyên...


    Vì lẽ nào em trằn trọc đến thế,

    Vì lẽ nào đêm dài hơn mộng tưởng,

    Vì lẽ nào em không đau, không nhớ,

    Chỉ là vờ ngậm ngùi, xót xa.



    Chỉ là chút gió thoảng, hương xa,

    Trôi qua đi có khi nào giữ lại,

    Chút tơ hồng anh còn lưu luyến ấy,

    Em cất đi cho nắng rót ươm nồng.



    Anh đau đớn, em vui trong nước mắt,

    Xá gì đâu chút ánh sáng nhạt nhòa,

    Vẫn con đường em đi, anh đã chọn,

    Cắt ngang nhau, dừng lại, rồi tiếp đi.



    Có nụ cười nào cho mối duyên ngộ,

    Khi anh không giữ nổi bước chân mình,

    Cười lên anh, chị cần anh hạnh phúc,

    Em còn vui hơn những đêm phập phồng.



    Tình duyên đến đâu phải do số phận,

    Duyên do Trời, Phận do người mà thôi,

    "Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại",

    Em biết số Trời, em an phận nơi em.



    Chị là nợ, em là duyên không phận,

    Chẳng ai xác được: ai đúng? Ai sai?

    Hạnh phúc là cho đi không nhận lại,

    Cứ cười thế thôi, rồi đi tiếp con đường...

    -.-.-.-.-

    Hẳn ai ít nhất trong đời cũng gặp phải chuyện tình tay ba: người mình yêu đang là của người khác.

    "Giá như anh chẳng thuộc về ai, thì tình cảm đôi ta đâu là sai..."

    "Tình yêu thì không có sai hoặc đúng,

    Chỉ cần trái tim rung động..."

    Tôi cũng thấm tháp phần nào nỗi xót xa khi thân phận là người thứ ba.

    Trong tình yêu, chẳng ai muốn đứng bên lề của hạnh phúc.

    Do đó mà chẳng ai biết được thế nào là đúng? Thế nào là sai?

    Người đến trước hay đến sau không phải là câu trả lời.

    Mà trái tim thuộc về ai sẽ dẫn lối đi về phía người đó.

    Lúc nhỏ tôi rất ghét và khinh bỉ những cuộc tình tay ba.

    Với tôi tình yêu chỉ có hai nhân vật chính mà thôi, những nhân vật khác chỉ là phụ, và không được động đến hạnh phúc của hai nhân vật chính.

    Nhưng tình cảm đâu ai đoán trước được điều gì? Nó đến, nó đi như một cuộc gặp gỡ không ngờ.

    Tình cảm là thứ duy nhất không kiểm soát được, nó làm người ta hạnh phúc, cũng làm người ta đau đớn tột độ.

    Vậy thì... phải làm sao khi là người thứ ba?...

    (Đọc tiếp phần dưới nhé. ^_^)

    [​IMG]



    Bạn ạ,

    Tôi thực sự cũng không biết câu trả lời chính xác cho câu chuyện tình cảm này là gì đâu...

    Vì trước đây tôi khi gặp phải tình huống này, dù có là nhân vật nào trong ba nhân vật đó, tôi đều chọn một lựa chọn duy nhất: BUÔNG.

    Thực sự, tôi luôn cho lựa chọn của tôi là chính xác và thích hợp nhất. Vì lúc đó, sự thật tình cảm của hai người trước đã không còn như lúc đầu, nhưng tình cảm xuất hiện nơi người thứ ba cũng không đáng khích lệ, vì nó vô tình phá hoại hạnh phúc đến trước kia.

    Có điều, "Hạnh phúc đâu dễ kiếm tìm...", có những chuyện "cứng" quá sẽ hóa sai lầm.

    Tôi bây giờ đã suy nghĩ khác. Tôi đã cho thêm vào trước phần BUÔNG, đó là phần CƠ HỘI.

    Ai cũng có thể mắc sai lầm, ai cũng có lúc bị yếu lòng, bị dao động. Chỉ là đừng phạm phải sai lầm ấy trên hai lần, vì lòng tin và sức chịu đựng của con người là có giới hạn.

    Nếu có thể, hãy cho cả ba một cơ hội để nhìn nhận lại vấn đề, làm rõ phần tình cảm trong mình, và xác định thực tế như thế nào là đúng đắn, hợp lí nhất, là tốt nhất cho cả ba... Khi đó mới hãy ra quyết định.

    Riêng tôi, tôi vẫn không khuyến khích việc trở thành người thứ ba trong chuyện tình của ai đó, vì người tổn thương nhất vẫn sẽ là chính mình.

    "Con người nên phát sinh tình cảm thực sự với nhau, nhưng phải sống với nhau bằng trách nhiệm".

    Cuộc sống này thị phi luôn đầy rẫy.

    Vì vậy hãy luôn đứng trên lập trường của người khác mà suy nghĩ trước khi hành động.

    Và hãy luôn nhớ rằng: Bạn không quá trẻ để phạm sai lầm, nhưng cũng không quá già để bắt đầu lại.

    Bạn không có lựa chọn khi rơi vào chuyện tình tay ba, nhưng bạn có lựa chọn để chiến đấu với nó.

    Hãy luôn tỉnh táo và giữ cho mình những chuẩn mực đạo đức, phẩm hạnh nhất định, để trưởng thành trong tình cảm, cũng như trong cuộc sống. Bạn nhé!

    -Pa.10: Hạnh phúc người thứ ba -



    [​IMG]
     
  11. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Kiếp sống của một thiên thần...

    NOTICE: Nếu ai theo chủ nghĩa vô thần, có thể bỏ qua phần này. Vì nó mang tính thiêng liêng và "ma mị"...:)

    Tôi là một thiên thần.

    Tôi sinh ra trên trần gian, dưới hình hài của một người bình thường.

    Tôi được Mẹ đưa đến thế gian. Mẹ trao tôi cho một người phụ nữ rất mực đôn hậu, tôi gọi là Mẹ trần gian.

    Tôi lớn lên trong gia đình không hề bình thường. Gia đình ấy không hạnh phúc và bình dị như những gia đình khác. Mỗi thành viên trong gia đình đều có những tài năng nhất định, duy có điều họ đều có cái TÔI rất lớn, không ai chịu nhường ai. Vì nếu đưa họ về thế giới của Ngài, họ vốn là những bậc Thần ngang hàng với nhau.

    Tôi vốn không biết mình mang trong mình sứ mệnh... cho tới khi Mẹ trần gian kể cho tôi nghe về "sự tích" tôi có mặt trên đời.

    Khi đủ tuổi trưởng thành, tôi chính thức gật đầu nhận nhiệm vụ của mình.

    Nhưng chỉ có một quy tắc mà tôi được biết trước, đó là: Tôi không được biết mình đang và sẽ làm gì cho tới khi hoàn thành nhiệm vụ.



    [​IMG]

    Tôi đã từng có một thiên sứ đến dẫn dắt

    Cũng như trẻ con, ngoài Ba Mẹ cần có Thầy Cô hướng dẫn, dạy dỗ. Tôi cũng có một người bạn song hành.

    Người trần gian gọi đó là "âm theo". Nhưng đó không phải là MA hay QUỶ, mà là THẦN.

    Họ chỉ theo giúp tôi hiểu tôi đang sắp gặp phải chuyện gì, và mách bảo tôi nên làm gì.

    Đặc biệt hơn, tôi được nhìn thấy 1/2 khuôn mặt và 3/4 dáng người của họ.

    Tôi và họ được phép giao tiếp với nhau, nhưng chỉ khi tôi rơi vào vô thức, hay đơn giản hơn gọi là MỘNG MỊ.

    Họ sẽ theo tôi cho đến khi nào tôi thực sự vững vàng và ổn định, ngay lúc đó, họ hoàn thành nhiệm vụ, và biến mất.

    Nhiệm vụ của thiên thần trần gian là trở thành thiên sứ bên cạnh con người

    Mỗi một người tôi gặp là một số phận khác nhau. Và không phải vô tình tôi gặp họ. Đó là những sự sắp đặt của Ngài.

    Tôi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất, là THUẬN theo tự nhiên và cố gắng tìm ra nhiệm vụ sớm nhất có thể để hoàn thành nó.

    Nhiệm vụ nào cũng vậy, lúc đầu đều rất hứng khởi, thủ vị... Nhưng khi chính thức bước vào cuộc, khi bắt đầu hé mở những bức màn bí mật đằng sau cánh cửa ĐỊNH MỆNH, mọi thứ sẽ không như tưởng tượng.

    Có những nhiệm vụ rất đơn giản và dễ vượt qua, nếu như người được sắp đặt không phải là "người xấu".

    Nhưng khi gặp "người xấu", tôi lại phải yêu thương, tha thứ và hi sinh gấp 10 lần người bình thường.

    Với một thiên thần mới chập chững trên con đường cứu thế, tôi không khỏi bỡ ngỡ và sợ hãi...



    [​IMG]

    Thiên thần cũng có lúc sa ngã

    Đó chính là khi tôi MONG MUỐN những thứ vốn tôi chưa thể có được, hay không thể đạt được.

    Đối với trần gian, đó gọi là THAM LAM. Còn trong thế giới của tôi, đó gọi là PHẢN BỘI.

    Tôi chỉ được làm những điều đã được định sẵn. Thế nên, mang trong mình thân xác và một nửa suy nghĩ của con người, tôi rất dễ phản bội LỜI THỀ nếu như tôi đề cao phần CON NGƯỜI của mình lên trên cả nhiệm vụ.

    Cũng có lúc mệt mỏi quá, tôi bỏ lơ nhiệm vụ của mình. Ngài không trách phạt tôi. Nhưng tất nhiên, nhiệm vụ đó sẽ không hoàn thành. Và chỉ đến khi tôi quay lại tiếp tục, thì tôi mới vượt qua cửa ải đó.

    Dù là nhiệm vụ nào, dù tôi có sa ngã, Ngài cũng luôn ở bên kéo tôi dậy, an ủi và động viên tôi. Tôi không phải là con chiên của Ngài nữa, mà là con cái trên Trời của Ngài thực sự.

    Lúc thiên thần buồn nhất không phải là khi sa ngã... mà là khi hoàn thành nhiệm vụ

    Khi hoàn thành nhiệm vụ, cũng là lúc thiên thần phải mỉm cười kết thúc... và tự động rời bỏ thân chủ của mình.

    Dù có muốn hay không, NHÂN DUYÊN cũng sẽ tự động kết thúc.

    Và tự lúc đó, ngay chính thân chủ của họ cũng sẽ ngưng mọi kết nối với họ.

    Có người nói "Thiên thần không được phép yêu". Điều đó hoàn toàn chính xác.

    Ai là con người, hẳn cũng biết phải rời bỏ người mình còn rất yêu thương đau đớn đến cỡ nào...

    Tôi cũng vậy.

    Nhưng những giọt nước mắt ấy sẽ đánh đổi cho tương lai của trần gian sau này.

    Mà sự đánh đổi đó lớn lao hơn tất thảy mọi TÌNH YÊU CON NGƯỜI.

    Thế nên, chỉ cần nghĩ đến tương lai tươi đẹp ấy... mọi giọt nước mắt đều được hóa khô.

    Và thiên thần lại tiếp tục cuộc hành trình mới, sứ mạng mới của mình...:)

    - Pa.11: Thiên Thần trần gian -

     
  12. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Lãng đãng, viết cho cô gái tôi mới quen

    November 22, 2014 at 5:14pm


    Ngày gió kéo về làm cay mắt ai, nắng đưa hương nồng phả từng hồi làm ai xao xuyến. Chân lãng đãng bước qua những mông lung của ngày.



    Trái tim con gái nhiều khi mong manh lắm, mong manh đến nỗi những chai sạn của đời, của người làm nó vỡ vụn. Phải nhặt, phải chấp vá, sẹo đấy, những vết sẹo sâu hoắn khiến con gái không đủ can đảm để đối diện, chân lỡ một nhịp. Đôi khi những va vấp trong đời làm con gái sợ.

    [​IMG]



    Ai bảo là con gái nên lúc nào cũng phải yếu đuối, phải khóc, phải mong manh trước mặt người. Con gái cũng mạnh mẽ lắm đấy, tự tạo cho mình một lớp vỏ thật dày của tươi vui, của ngông nghênh và ngang tàng. Bước qua ngày đầy ngạo nghễ để khi đêm đến, khi bộ cánh lộng lẫy mà nặng nề kia rơi rụng, con gái co ro trong cái nhân ảnh não nề của chính mình. Con gái yêu đuối theo cách của riêng con gái, để không ai có thể nhìn thấy những xót xa dâng đầy trong khóe mắt.



    Yêu thương cho ta hạnh phúc nhưng nhiều lúc lại lấy đi niềm vui nơi tim người. Có ai mặc cả cái giá mình phải trả với đời bao giờ đâu. Cho bao nhiêu, nhận bấy nhiêu. Con gái biết nên chẳng bận lòng. Con gái mạnh mẽ, chẳng muốn những xúc cảm của mình ảnh hưởng đến người. Lãng đãng bước qua những miền nhớ thương.

    [​IMG]



    Có ai biết trước chuyến tàu của cuộc đời mình sẽ dừng trạm ở đâu, là hạnh phúc hay niềm đau ta nào đoán được. Cũng chẳng có cuộc đời nào hoàn hảo, bình lặng đến mức không có những va vấp. Sẽ phải đau, sẽ phải chùn bước, mắt sẽ phải cay và tim cũng sẽ lại yếu mềm thêm nhiều lần nữa. Nhưng nào có là gì phải không con gái?



    Một ngày nào đó, khi trái tim con gái cất lời, khi những chếnh choáng say nồng của hạnh phúc gõ cửa, hãy cố dang tay mà đón nhận đi nhé. Đừng lỡ bước. Thời gian chẳng đợi chờ ai, cuộc đời ngắn lắm, trôi chảy về đâu nào ai biết được. Kiểm chứng ngộ nhận hay chân thành đôi khi cần, nhưng đừng vì những nghi kị mà vứt bỏ. Nắm lấy thật chặt biết đâu lại hay.

    - Pa.12: Quà tặng của một người bạn -



    Lời ngỏ: Cám ơn một cô bạn dễ thương đã tặng Kim món quà đặc biệt này. Trước đây, nếu Kim không viết thì không ai hiểu Kim đang nghĩ gì, Kim đã trải qua những gì, và Kim ước muốn điều gì?

    May nhờ có cô bạn nói hộ nỗi lòng của Kim. Từng câu từng chữ lay động trái tim của một cô gái vốn đã cằn cỗi, chẳng còn lắm mặn mà với yêu thương.

    Cám ơn Cỏ Lạ nhé. Nhất định Kim sẽ tặng Cỏ Lạ một bài Note thật ý nghĩa ở Pa. tiếp theo. :)

    [​IMG]
     
  13. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Cỏ lạ, cỏ của những ước mơ...

    Cô gái ơi!

    Cô đang đi đâu đấy?

    Cô chạy nhanh thật. Cô còn cười vang nữa chứ.

    Cô thật quyến rũ bởi nụ cười tỏa nắng và bóng liễu đổ xuống những ngọn cỏ.

    Cô đang tận hưởng mùa Thu sắp qua, hay mùa Đông đang đến?

    Tôi chẳng dám gọi tên cô đâu, cái tên đẹp lắm.

    Cô thật lộng lẫy giữa những cơn gió Đông lơn tơn nơi da thịt.

    Bầu trời gợn những bóng mây chiếu theo những bước chân cô đi.

    Cô có biết, dáng hình người thiếu nữ luôn là ao ước của biết bao người đàn ông trên đời này không?

    Cô đã thu hút và lấy đi sự kiêu hãnh đó.

    Tôi ghen tỵ với cô đấy. Vì tôi cũng là một cô gái trẻ...:)

    ~~~

    Cô không phải là một cô bé ngây thơ, cũng không phải là một cây cỏ khô già cỗi.

    Cô là một cọng cỏ kì lạ. Xanh mướt, đậm thấm muối sương, nhưng tỏa hương nồng ấm của đất trời.

    Cô không phải cọng cỏ vui thì cười, buồn thì mênh mang dòng tâm sự.

    Cô chỉ thu lại rồi khi hào hứng cô vẽ nó lên những tràng cỏ ươm nồng nắng gió ngoài kia.

    [​IMG]

    ~~~

    Tôi khác cô. Tôi cũng là cỏ, nhưng là cây cỏ ngoài tươi trong héo.

    Trái tim tôi vốn biết đập tự bao giờ đã thành một khối thủy tinh lạnh lẽo.

    Tôi thèm khát được như cọng cỏ lạ, dám tỏ mình ngao du đất trời, dám với lấy mây xanh, dám bay qua đồng cỏ, dám hát ca, dám yêu thương cuộc đời...

    Cô xem, tôi còn thiết tha lắm.

    Thế nhưng, trái tim tôi quá cứng nhắc, đã hóa chai cứng trong vỏ bọc thủy tinh sắc nhọn.

    Tôi góc cạnh, tôi lung linh, tôi chai lì.

    Cọng Cỏ Lạ lại mềm dẻo, uốn lượn và tung tăng trước gió.

    Tôi cũng muốn một lần là đám cỏ ấy, rạng rỡ đón nhận sương sớm, rạng rỡ khoe sắc dưới ánh nắng vàng ươm.

    Tôi muốn rạng rỡ một lần, như cô, để cảm thấy sự mong manh không quá đáng sợ hơn sự chai lì.

    [​IMG]



    ~~~

    Cám ơn Cỏ Lạ đã bước đến, trao cho tôi một tia hy vọng,

    một chút ánh sáng và hương thơm mới mẻ.

    Cho tôi thêm chút dũng khí để cởi bỏ lớp thủy tinh xù xì góc cạnh kia ra.

    Và mềm mại đón ánh nắng Mặt Trời.

    ~~~

    Cỏ Lạ hãy luôn là một loài cỏ quý và đầy năng lượng nhé.

    Cô truyền cho tôi niềm phấn khích và sự trong lành của cuộc sống.

    Tôi cũng ước Cô sẽ có được may mắn,

    như những may mắn Cô đã mang đến cho mọi người.

    Chúc bình an...:)

    - Special: Gift for Cỏ Lạ -
     
  14. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Nguyên tắc vẫn mãi là nguyên tắc,
    Có thêm thắt, có chắt, có cắt, cũng không xóa bỏ được.


    "Tôi là một con chim vùng vẫy trong thế giới của mình!"

    Cô không ngừng gào lên trong sự vô vọng.

    Nơi cô đang ngồi là một địa ngục của nỗi khiếp sợ. Cô đang thu mình nhỏ dần trong bóng tối. Lùi vào trong góc tường. Chìa đôi chân trầy xướt những vệt máu đã khô ra. Thách thức ánh sáng...

    Làm sao đây? Phải cười như thế nào đây?

    À không...

    Phải mạnh mẽ thế nào đây?

    À không...

    Cô vốn đã hay cười, mạnh mẽ và đầy kiêu hãnh. Cô không cần tạo, vì đó là bản chất. Ừ thì, những lúc như vậy chỉ là chốc lát bỗng hóa thành bông hoa dại nhơ nhớp bụi mà thôi...!

    [​IMG]"Cô khóa chặt mình với những hành hạ thể xác và tinh thần..."

    Never...ever...

    I'm writing down each letter of your name.

    "Tôi là gì? Tôi là người hay tạo hóa khác?"

    Nhếch mép. Một lần nữa cô thẳng tay đấm mạnh vào bức tường. Tường gạch men. Giật mình. Cô nhìn thấy mình đang ngồi trong phòng tắm, nước mắt giàn giụa, tay liên tục đập mạnh vào miếng gạch trắng toát, trong 4 bức tường bé nhỏ trắng toát.

    Thêm một ngày nữa... để chịu đựng.

    Cô có phải đang chịu đựng không? Cô không biết.

    Và không hiểu tại sao, cùng một kịch bản, diễn rất nhiều lần, cùng một vai, nhưng lại không ngừng đau như thế này.

    Co ro dưới nền gạch, dùng đôi bàn tay nhỏ bé ôm 2 chân lại. Cô lại nấc cùng vòi nước chảy rất mạnh bên cạnh.

    Lại một ngày nữa trôi qua...

    I wish that I could find the words to say,

    Every time you leave... I'm inconsolable.

    "Lại là hơi lạnh quen thuộc...đau đớn đến nghẹn thở."

    Cô cảm thấy an toàn khi được hơi lạnh ấy vấy quanh đôi vai nhỏ bé. Đưa tay lên bờ vai, chạm khe khẽ. Cô mỉm cười. Chìm sâu vào giấc ngủ.

    Vậy là đủ rồi nhỉ? Cô an phận rồi. Cảm giác bất an đã xua tan.

    Một tiếng đồng hồ câm lặng trôi qua. Cô lại mỉm cười.

    Ngủ nào...

    "Anh à!"

    Cô giật mình tỉnh giấc. Giấc mơ đẹp quá. Đẹp đến nỗi cô ước gì, cô được nhìn thấy mặt người con trai cô tựa vào hạnh phúc trong giấc mơ.

    Thật ấm áp.

    Choàng tỉnh. Cô mỉm cười: "Có thể là chàng trai sẽ đến với mình trong tương lai."

    "Cám ơn anh..."

    Cô cảm thấy đầy năng lượng và hi vọng.

    I wanna be with you,

    But I will pray for you, baby.

    "Một mùa mới đã bắt đầu... trong tim."

    Cô thấy nhẹ nhõm lắm. Đêm ấy, cô đã để anh đi. Anh đã trút hơi thở cuối cùng. Cô nhẹ nhõm. Nước mắt tựa ngàn hạt mưa tuôn ra một cách thoải mái.

    Cô biết mình đã làm đúng.

    Và cô đã bắt đầu một cuộc sống mới.

    Một cuộc sống, mà ở đó, những trang ký ức được gấp lại. Những trang giấy trắng thơm hương hoa được viết thêm.

    Cô đã không còn quá đau buồn.

    Không cố chấp.

    Không nghẹn ngào.

    Không luyến tiếc.

    Và mặc nhiên... không còn cảm xúc.

    Một ngày nữa... sẽ lại trôi qua...

    It's over...

    "Không muốn buông tay, Là cách tự nhốt mình đau đớn nhất."

    Phụ dẫn...

    Đó chỉ là những trang giấy ảo ảnh, viết cho những cảm xúc không có thật, giữa một mối quan hệ không có thật, dành cho những ai luôn tin vào phép diệu kì.

    Tôi xin lỗi vì đã viết những thứ khó hiểu và ảo diệu như vậy, để mọi người khó hiểu, để hình dung ra tôi, chứ không phải cô gái nào khác, hết lần này đến lần khác.

    Một câu chuyện viễn tưởng về tình yêu, đã xảy ra trong quá khứ. Nó có thật. Nhưng lại không thật. Vì nó đã kết thúc theo kiểu: không có hành động, không có nhân vật, không có cốt truyện.

    Tôi không phải là người viết văn để gây chú ý, làm thơ để tạo kịch tính. Và cũng chẳng bao giờ tôi thanh minh về những điều mình viết.

    Tuy nhiên...

    Những điều tôi viết ở bài Note này, bạn có tin không? Là thật đấy.

    Bạn có thể đọc được những bài Note, bao gồm cả tản văn và thơ, từ cách đây 2 năm trở lại của tôi. Và xâu chuỗi. Vì nó là những khái quát cho một câu chuyện khá mơ hồ.

    Chuyện là...

    Có một cô gái như vậy.

    Tôi đã từng quen cô gái này.

    Tôi đã từng ở gần cô gái này.

    Nhưng tôi đã không còn gặp lại cô ấy nữa.

    Cô ấy đã mỉm cười và rời khỏi đây được vài ngày...

    Cô đã nhờ tôi viết lại Note này.

    Thực ra, trước đó tôi đã viết một Note khá dài, diễn tả những diễn biến phức tạp câu chuyện của cô, những cảm xúc với đại từ nhân xưng TÔI.

    Nhưng anh ấy đã ngăn tôi lại.

    Anh sợ tôi viết ra, cô lại quày quặn trong đau khổ.

    Và tôi cũng không hiểu rốt cuộc họ là gì trong câu chuyện của nhau nữa...

    Câu chuyện của họ bắt đầu từ khi nào, nguyên cơ là gì? Tôi thật sự bối rối.

    Cô không đưa ra một chút cơ sở nào cho nó. Tất cả những gì tôi biết là: "Điều đó thật thần kì."

    ~~~

    Cô ấy đẹp lắm, đẹp theo kiểu ngồ ngộ.

    Cô ấy trẻ con nhưng người lớn. Tươi tắn nhưng già cỗi.

    Cô ấy, cũng như bao nhiêu cô gái trần tục khác: có chút tài năng, có mối quan hệ xã hội đủ đầy, có sự tươi trẻ và nghiêm túc cần thiết của một thiếu nữ đang đà trưởng thành.

    Nói chung, cô là một "thiếu nữ vừa đủ".

    Còn anh ấy. Chắc hẳn bạn thắc mắc anh ấy là ai?

    Xin thưa, tôi cũng không biết.

    Có lẽ tôi đã gặp. Nhưng chưa được thấy mặt kĩ càng.

    Một chàng trai đẹp kiểu mẫu Âu - Á hòa quyện.

    Có điều,

    Anh ấy chỉ thích mặc áo sơ mi trắng và quần jean đen. Đôi khi thì đổi style sang jean xanh sáng trẻ trung.

    Có một nụ cười tươi rói, hiền hòa với khuôn mặt.

    Tôi nghĩ là vậy.

    ~~~

    Về phép nhiệm mầu, cô ấy cho tôi quá nhiều tình tiết để có thể hình dung ra mọi thứ.

    Người ta thường nghĩ càng nhiều càng dễ. Còn trong trường hợp này, tôi càng đi vào ngõ cụt.

    Câu chuyện này có phải chuyện tình không? Tôi còn băn khoăn hơn ai hết.

    Về cái nắm tay,

    Có lẽ đây là câu chuyện tình kì lạ nhất tôi từng biết.

    Vì cô ấy chưa bao giờ nhắc tới việc nắm tay của 2 người.

    Và chính cô ấy lại thắc mắc về điều ngớ ngẩn này với tôi. Trong khi tôi còn chưa thực qua câu chuyện đẫm màu huyền bí này.

    Anh và cô biết nhau như vậy.

    Ít nhất cũng đã 6 năm rồi.

    Những lúc cô sụp xuống trong đau đớn, anh nhào đến ôm cô trong mọi nỗ lực bình sinh của mình.

    Cô không ngủ ngon, anh ôm từ đằng sau ấm áp.

    Anh hay đứng đối diện và nhìn cô cười hiền lành.

    Vậy tại sao, chưa một lần anh nắm tay cô?

    Những gì anh dành cho cô, ngoại trừ cái nắm tay, là một thứ tình cảm ấm áp và nồng nàn nhất.

    Những kỉ niệm trong miền ký ức của cô, luôn ngọt ngào và dịu êm khi có hình ảnh của anh.

    Những ngày cuối cùng ở bên cô, anh cũng chỉ ôm cô.

    Tôi nghĩ, có lẽ cô thèm muốn được một lần cầm tay anh như thế nào.

    Bởi, khi đã yêu, một cái nắm tay luôn ấm áp và vỗ về con tim tốt hơn tất cả.

    Nhưng, có gì đó đã tới hạn...

    Về những nỗi đau,

    Không yêu nhau, những nỗi đau vẫn có thể san sẻ.

    Nhưng không bên nhau, những nỗi đau không được quyền níu kéo.

    Cô và anh đã đi qua cùng nhau trên những nỗi đau đó.

    Anh rửa vết thương cho cô, anh xoa dịu cô, anh che chở những vết cào cấu dã tâm của cuộc đời bủa kín vồ lấy cô...

    Nhưng không một lần, anh cho phép cô đau vì anh.

    Vậy là không cho phép yêu!

    Cô nói với tôi anh có tình yêu đầy ghen tuông với cô, nhưng cô thì không được.

    Cô không hiểu vì sao như vậy.

    Chỉ được mình anh đau, và cô không được biết khi nào anh đau.

    Thật kì dị!

    Về việc gặp nhau và chia ly,

    Thật không hiểu, tôi có thể viết nên một câu chuyện như thế nào, khi mà nguyên cơ gặp anh cô cũng không hé lộ rõ ràng.

    Cô chỉ nói: "Đêm ấy tối tăm, mát lạnh, cô đơn, và đau đớn.

    Em đang khóc. Em đang trôi. Em chỉ muốn rơi.

    Em cũng không biết tự khi nào anh thấy em.

    Em không biết anh đã âm thầm theo em trong suốt khoảng thời gian tối mịt đó.

    Cho đến khi...."

    - Đến khi nào?

    Cô im bặt. Và quyết không hé mở thêm điều gì.

    Sự im lặng lần đầu làm tôi khiếp sợ và hoang mang.

    Và mặc nhiên không cho phép tôi tìm hiểu thêm chút gì nữa.

    Chỉ biết, anh có thế ngăn miệng tôi nói, ngăn tay tôi gõ phím bất kì lúc nào.

    Và tôi thì hơn một lần thất bại khi viết về điều này. Tôi không can đảm thử thách thêm lần nào nữa.

    Còn việc chia ly....

    Cô cũng chỉ nói đúng một câu: "Là do anh. Và em không được biết."

    Vô lí thật.

    Nhưng tôi đã cố kiên nhẫn để tìm hiểu. Và chỉ có câu nói ấy là dễ hiểu nhất.

    [​IMG]"Giải thoát...!"

    Ừ thì...

    "Một thứ không có bắt đầu sẽ không có kết thúc. Chị cứ nghĩ vậy đi."

    Cô mỉm cười bí hiểm. Rồi bỏ đi...

    "Đừng quên viết cho em đấy nhé."

    Nụ cười tươi rói như ánh mặt trời buổi chiều hạ ấy đã mang theo bí mật và biến mất.

    Và tôi, vẫn còn ngơ ngẩn bên đống giấy thảo.

    Tôi không biết phải làm sao với mớ hỗn độn trong đầu mình.

    Vì tôi không được phép nói quá trong câu chuyện vốn chẳng đầu, chẳng đuôi này. Cô ấy gửi gắm vậy.

    Ending

    Người ta nói, một kết thúc mở sẽ mang lại nhiều dư âm hơn cho một câu chuyện.

    Còn tôi, tôi không biết câu chuyện này nên kết như thế nào?!

    Tôi có cảm giác nó sẽ có phần mới, kiểu như 2 người gặp lại nhau, nên duyên uyên ương chẳng hạn...

    Vì cô còn mặn mà lắm,

    Và anh hầu như vẫn thiết tha lắm...

    Nhưng chính miệng cô đã nói: "Đã kết thúc rồi."

    Mười lần từ bỏ, mười lần cô quày quả kéo lại.

    Nhưng lần này, cô lại mỉm cười: "Là như thế..."

    Vậy, tôi cũng nhẹ lòng mà viết cái kết cho một thứ na - ná - như - câu - chuyện này.

    Cô đã đi, đi theo một con đường mới.

    Anh cũng đi, đi trên một lối mòn riêng.

    Họ không đi cùng trên một con đường, nhưng vẫn đi cùng nhau.

    Họ không nhìn nhau, nhưng luôn dõi theo cùng một hướng.

    Điều luyến tiếc cuối cùng, cũng đã không còn nữa.

    Còn riêng tôi chỉ mong mỏi duy nhất một điều: "Giá mà mọi thứ có thể theo đúng nghĩa đen của nó."

    ~~~

    Câu chuyện khép lại.

    Và lần này, tôi chỉ viết theo kiểu tường thuật.

    Tôi không có chút đánh giá hay ý kiến bản thân về nó. Tôi thực sự không một chút cảm giác phải nhận định như thế nào về thứ không có thật nhưng lại tồn tại. Hay không tồn tại nhưng có thật. Ở đây... Thật mông lung.

    Biết đâu được, trên thế giới này, đâu đó vẫn hiện hữu một thứ vô hình đầy sức mạnh, giúp con người ta chống chọi trong một khoảnh khắc nào đó?

    Hay, ở đâu đó, tồn tại những dạng hình hài đầy lung linh và quá đỗi tốt đẹp, có thể thay đổi vạn biến thiên hóa trong cuộc đời trần tục này?

    Chỉ có Thượng Đế mới biết được đó là gì.

    Còn với tôi, tôi nghĩ mình chưa đủ khả năng để tìm chúng.

    Câu chuyện này cũng khá phù hợp cho tâm trạng của tôi khi tiếp nhận: TRÀN!

    Chỉ xin cầu cứu một điều tha thiết: đừng mắng tôi điên. ^^

    Chỉ là một chút lan man bên cạnh thực tế cuộc sống mệt mỏi và phức tạp này.

    "Đôi khi con người ta cần mạnh dạn viết về ai đó, về một cái gì đó, để đọng lại chút gì đó... trong cõi đời này."

    Cô gái à... hạnh phúc nhé!!!

    [​IMG]"TRÀN..."​
     
  15. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    Tôi là tôi. Không phải kì vọng của người đời.!

    Câu nói này, tôi đọc từ một Topic của chị An Nguy. Khi đọc xong hết topic đó, tôi sung sướng như được cả thế giới ủng hộ vậy.

    Tôi đúng là người mà Ba Mẹ, mà anh chị, mà Ông Bà, mà tất cả những người đã và đang yêu thương, giúp đỡ tôi... kì vọng.

    Và tôi chỉ sợ họ thất vọng. Còn lại, tôi không quan tâm.

    Nhưng thực sự, nếu như tôi đã thích, đã đam mê, đã khát khao, và tôi chắc chắn tôi không làm hại hay tổn thương ai, tôi sẽ làm tất cả để bản thân mình không phải thất vọng.

    Tôi là Thiên Bình... Và tôi thuộc Công Giáo...:)

    Ranh giới giữa ích kỷ và sống cho mình

    Tôi không phải là người hoàn hảo. Mặc dù đa phần bạn bè đều bảo tôi không phải người ích kỷ.

    Hồi nhỏ, tôi rất thích đọc sách, đọc truyện tranh, truyện ngắn, truyện dài, tiểu thuyết, nghiên cứu Nhân tướng học, Phong thủy,... đủ thể loại.

    Tôi rất thích vẽ, thích viết, và thích mày mò bên cây đàn Organ những bản nhạc Piano.

    Vì thế mà hồi nhỏ tôi rất ít nói, và không biết bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc và mong muốn bằng lời nói.

    Thế nhưng tôi quan sát và đọc vị rất nhạy bén.

    Tôi có thể biết được người ta ghét hay thích mình.

    Nhưng đa phần khi biết được tôi cũng không quan tâm lắm. Tôi chỉ cần sống với thế giới của tôi là đủ.

    Tôi chẳng thiết tha lắm với tâm sự hay những câu chuyện của người khác, nếu nó chẳng có ý nghĩa nào với cuộc sống của tôi.

    Nói chính xác hơn là: Không quan tâm.

    Hồi đó, tôi giống như một con robot di động, tôi làm thứ gì cũng tốt, cũng giỏi, duy chỉ có cảm xúc và sự quan tâm lại không tồn tại nơi tôi.

    Tôi nghĩ tôi muốn làm cho Ba Mẹ vui, tôi muốn mình phải giỏi thật giỏi.

    Và tôi cho đó là hi sinh...

    Nhưng rốt cuộc, khi dần dần những người thân xung quanh tôi đau buồn, tôi mới nhận ra: Hóa ra mình thật ích kỷ.

    Hồi đó, tôi sống vì kì vọng của Ba, và mong muốn của Mẹ. Và tôi cho đó là sự hi sinh tốt nhất, đền đáp tình yêu thương của Ba Mẹ.

    Nhưng tôi quên mất rằng, tình cảm cũng là một phần quan trọng trong cuộc sống.

    "Cây khô không thể thiếu nước..."

    Tôi chỉ biết sống theo bản năng, chứ chưa thực sự sống như một con người có cảm xúc, có mối liên hệ, có ích với mọi thứ xung quanh.

    Đó chính là SỰ ÍCH KỶ khi SỐNG CHO MÌNH.

    Thế giới của tôi chỉ cần đơn giản hai màu trắng - đen, được làm điều mình thích, và được sống hết mình.

    ~~~

    Đến khi lớn lên, khi đối diện với những mất mát thực sự, tôi bắt đầu bừng tỉnh...

    Tôi không hối hận thời gian sống chỉ biết đến thế giới trong suy nghĩ của bản thân. Nhưng tôi hối hận vì không quan tâm đến người khác...

    Kì thực, sống tốt là SỐNG CHO MÌNH và SỐNG CHO NGƯỜI KHÁC.

    Còn ÍCH KỶ là sống cho mình và cho người khác VÌ MỤC ĐÍCH BẢN THÂN.

    Tất cả những gì bạn làm chì vì lợi ích của bản thân, đó mới chính là ÍCH KỶ.

    Còn nếu bạn dám sống với ước mơ của mình, vì tương lai tốt hơn, và vì muốn người thân hãnh diện, tự hào, hãy đừng ngần ngại làm những điều bạn muốn.

    Tôi thay đổi vì tôi cần phải thay đổi, không phải vì cuộc sống khiến tôi thay đổi

    Nếu ai từng là người thân, người bạn quen biết tôi từ nhỏ tới lớn, sẽ hiểu rõ tôi đã thay đổi như thế nào.

    Tôi luôn nghĩ vì HỌ, vì ĐIỀU NÀO ĐÓ mà tôi thay đổi.

    Nhưng thực ra không phải như vậy.

    Cuộc sống luôn có những đoạn đường khác nhau.

    Đi hết đoạn đường này sẽ đến đoạn đường kia.

    Và đến mỗi giao lộ, chúng ta đều phải thay đổi tốc độ, chuẩn bị tinh thần và quan sát thận trọng nhiều phía để chuyển hướng.

    Nếu vẫn giữ nguyên tốc độ và cứ nhìn thẳng về phía trước, hẳn nhiên sẽ có thể đâm sầm vào lề đường, tệ hại hơn là rơi xuống vực hay đâm vào vách núi.

    Nếu con người chỉ mãi là trẻ con, không bao giờ trưởng thành, không bao giờ thay đổi tư duy, nhìn nhận, quan điểm sống,... cho phù hợp với thời thế, sẽ liên tiếp gặp thất bại và vấp ngã mà thôi.

    "Hãy thay đổi khi thực sự cần thay đổi, vì bản thân và cả vì những người yêu thương..."

    Ừ thì, cứ sống hết mình đi, miễn sao đừng ích kỷ và biết thay đổi đúng lúc là được.

    Mà nên thay đổi lúc nào thì tôi không chắc đâu nhé, tùy vào từng người, từng hoàn cảnh thôi. ;)

    - Pa.14: Hãy sống chứ đừng tồn tại -

    [​IMG]
     
  16. Già làng

    Già làng Administrator Thành viên BQT

    ÁO TRẮNG


    “Bộp! Bộp!”

    - Bạn ơi! Bạn! Bạn ơi!

    - Bạn ơi! Nhìn bên đây này!

    - Bạn… bạn tên gì zậy? Bạn ơi nhìn qua đây đi!

    - Thằng kia vào xin số điện thoại nhanh mày!

    - Thằng này nhát quá! Mày vào xin đi!

    - Ê thằng kia. Nhường cho bạn xinh xinh kia vào thang máy trước đi mày.

    Giờ ra chơi ở cửa phòng lớp học của nó thỉnh thoảng hay thế, nhất là hồi năm nhất, năm hai mới vào trường.

    Chẳng biết đám con trai có để ý nó không? Hay do nó may mắn ngồi trúng chỗ hot girl nhỉ? Nhưng mà lai rai thế cũng vui. Nó cảm thấy nó xinh hơn mỗi khi được mấy bạn nam í ới dõi theo như thế. Dần dà năm này qua năm khác, cũng gần được 48 tháng tuổi đời đại học rồi…

    Nó cũng tự hỏi 1 mình: Bạn nam này được đấy. Bạn nam kia cao nhỉ? Bạn này giọng ấm thế? Bạn này cười dễ thương nhỉ? Bạn này thông minh quá. Bạn đó vui tính ghê. Bạn kia sao hay nhìn trộm mình thế? Bạn này đẹp trai mà không biết có “ấy” chưa nhỉ, có vẻ kín tiếng quá…

    Nhưng rốt cuộc cũng chỉ dừng lại ở mức độ tự hỏi mà thôi. Chẳng hiểu do nhát hay vì không xác định được tình cảm, hay e ngại, mà rốt cuộc nó cũng chỉ “hơi thích thích” ai đó mà thôi.



    Tính nó lăng xăng lắm. Thích tham gia mấy phong trào hoạt động. Thích tám chuyện. Thích làm mọi người cười. Nhí nha nhí nhảnh. Cộng thêm khuôn mặt lúc nào cũng tươi rói như đứa con nít. Cho nên nó cũng dễ gây hiểu lầm là “Cưa sừng làm nghé”, “Quá trẻ để biết yêu”, vân vân và vân vân.

    Nhìn bề ngoài là vậy thôi. Thực tâm nó không quá vô tư như thế. Nó cũng tiếp xúc và thân với khá nhiều bạn nam. Và trong số đó, nó để ý và ấn tượng nhiều nhất là một cậu bạn chung nhóm với bạn của nó. Điều ấn tượng đầu tiên của nó là cậu bạn này có ngoại hình khá giống với cậu bạn 6A mà nó chơi. Hai người giống đến mức nó đã gọi nhầm tên tới 3 lần, phải mất tới 3 học kì mới quen được.

    Tuy ít học chung và ít gặp mặt nhau, nhưng cậu bạn này lại khiến nó có cảm giác thú vị, muốn tìm hiểu nhiều hơn về xuất thân, tính cách, sở thích, gu thẩm mỹ, và đặc biệt là… tình trạng độc thân. ^0^

    Tuy có khá nhiều thắc mắc, và cũng hơi “loạn nhịp” mỗi khi ngồi gần cậu ấy, nhưng nó lại giấu nhẹm đi những cảm xúc đó, vẫn cứ vô tư cười đùa, tám chuyện kiểu “trai VS trai” với cậu bạn.



    Kì thực, cậu bạn này cũng khá quan tâm tới nó. Mỗi khi đi học, nó có kiểu đầu gì mới, móng tay màu mới, quần áo gì khác, vừa bước vào lớp, chưa ai kịp nhìn, đã bị cậu bạn ấy phát hiện ra, và thế là ngồi chọc nó cả buổi. Rồi mỗi lần 2 đứa ngồi gần nhau, lại chung đầu vào bình phẩm “Bạn nữ này đẹp. Bạn nữ kia hot. Bạn nữ nọ cao….”, xong 2 đứa lại quay lại nhìn nhau, châm biếm nhau rồi cười phá lên, những lúc ấy với nó hầu như chẳng còn khoảng cách nào giữa 2 đứa nữa. Nó cảm thấy gần gũi với cậu bạn ấy hơn sau mỗi lần nói chuyện. Nhưng sau những phút vui ấy, nó lại chờ đợi điều gì đó hơn nữa, hơn nữa, từ cậu bạn ấy. Tuy vậy, vẫn như mọi khi, nó giấu nhẹm mọi cảm xúc và suy nghĩ của mình.

    Và rồi, có thời gian ít học chung với nhau, mỗi đứa mỗi nhóm, cơ hội gặp nhau thưa dần, nó nhớ cậu ấy nhiều hơn, nhưng cũng như mọi khi, nó vẫn giấu nhẹm cảm xúc của mình. Thỉnh thoảng khi cần giúp đỡ, cậu bạn ấy gọi cho nó, nó liền giúp không kịp suy nghĩ. Rồi có khi nó gặp khó khăn, chưa kịp mở lời, cậu đã chủ động đòi giúp đỡ, mà còn rất nhiệt tình, đến tận nhà giúp. Những lần đó đã để lại trong nó những kỉ niệm khó quên.

    Kì thực, nó không thích con trai Bắc. Chỉ cần nghe giọng Bắc thôi lại dị ứng. Ấy vậy mà cái giọng Bắc nhè nhẹ, pha lẫn nụ cười hiền lành, cùng lời lẽ tinh nghịch của cậu ấy chính là thứ rút ngắn khoảng cách 2 đứa. Nó cảm thấy có cảm tình hơn, mặc dù có nhiều lời kể về cậu ấy không được thiện cảm cho lắm: “Nó hơi quái dị, thêm cái khó tính và kén, cũng không ga lăng, hay nhận xét về con gái, K đừng dại gì mà có ý kia với nó, con trai Bắc nữa, mệt đấy.”… Khỏi cần nói, cái “độc ngôn” về trai Bắc ấy nó đã tự ghim vào đầu từ lâu rồi. Nhưng cậu bạn ấy đã dần làm xua tan những định kiến trong đầu nó.



    Nó tìm thấy ở cậu bạn này khá nhiều ưu điểm: khuôn mặt đẹp trai, học giỏi các môn thiên về Toán – Lý – Hóa, suy nghĩ khá chín chắn, tính tình cũng khá thoáng, và đặc biệt rất ga lăng với nó. Mặc dù gia đình cậu ấy nghe nói cũng khá giả, nhưng cậu chả chưng diện đầu tóc quần áo gì cả, chỉ đi chiếc Dream cũ, mặc quần jean sờn màu và cái cặp quai chéo quen thuộc. Nó lại thích điều đấy. Ai nhìn nó cũng nghĩ nó sẽ thích những hot boy “chói lóa” kiểu Hàn Quốc cao ráo hào hoa, nhưng nó thì ngược lại, con trai với nó, càng giản dị càng tốt, nhất là phải thông minh và tử tế. “Phải chi cậu ấy ở trong Nam nhỉ?”… Nó cười khì.



    Những ngày tháng còn học chung dưới mái trường Đại học thấm thoát qua nhanh. Sau khi hoàn thành đủ tín chỉ, cũng là lúc cậu bạn lên tàu về Bắc. Lần này là về luôn. Nó hơi hụt hẫng, nhưng cũng mừng cho cậu, mừng vì cậu đã được đoàn tụ gia đình. Những ngày tháng sau này, dù ở 2 miền Nam – Bắc, nó vẫn giúp cậu một số chuyện liên quan đến giấy tờ, hồ sơ còn lưu ở Khoa. Chỉ cần có thể giúp được cậu bạn ấy thôi là nó vui rồi. Nó không hiểu sao, đến bây giờ, tim nó vẫn đập lạc nhịp mỗi khi nghĩ đến cậu ấy, nhưng nó vẫn không dám nói ra cảm xúc của mình. Mà nói gì bây giờ nữa đây? Đâu còn cơ hội gặp lại nữa đâu? Cậu ấy đã ở nơi khá xa rồi…



    Giờ đây đã là mùa hạ cuối của thời sinh viên rồi. Nó đang ngồi trong lớp, và suy nghĩ lại một lần nữa những dòng tâm trạng này. Sắp không còn là sinh viên nữa, những cảm xúc trong veo này rồi cũng sẽ không còn nữa. Người ta bảo ra đường đời khắc nghiệt lắm, chỉ có TIỀN và KHỐI ÓC tồn tại thôi. Một mùa đã qua. Rồi cũng phải đứng dậy, vươn vai, bước qua một ngưỡng cửa khác…

    Tuổi 22, với nó, vẫn còn trong trẻo lắm. Vẫn mày – tao hàng ngày với mấy thằng bạn “zuột zà”. Vẫn la cà hàng quán với mấy cô bạn mỗi cuối tuần. Nhưng có một điều nó vẫn hối tiếc…



    Con người ta có quyền hi vọng vào tương lai và 2 chữ “định mệnh” không nhỉ? Với nó, mọi thứ vẫn còn mơ hồ lắm. Nó muốn hỏi cậu ấy chỉ một câu thôi: “Ấy có vào Nam lại không?”… À không, thêm một câu nữa: “Ấy có thích mình không?”… Nhưng biết làm sao bây giờ? Khi mà chỉ nghe giọng cậu ấy thôi, chỉ nhìn thấy cậu ấy thôi, nó đã tim đập mạnh – chân run – miệng lắp bắp rồi.

    Tình yêu thời còn cắp sách đến trường thật đẹp và trong sáng. Chỉ cần ánh mắt, nụ cười, cử chỉ nhẹ nhàng cũng đủ làm tim xao xuyến. Chỉ cần một câu nói quan tâm, sự có mặt đúng lúc cũng khiến ai đó ngừng thở. Dù chỉ là một câu chuyện tình cảm của riêng mình, nó vẫn rất mãn nguyện.

    Cám ơn mái trường thân yêu, cám ơn bạn bè tốt bụng, cám ơn Thầy giáo tận tình, cám ơn lớp học sôi nổi,… tất cả những cơ duyên đó đã đưa nó và cậu bạn ấy đến gặp nhau.



    Kỉ niệm cuối ơi, nếu cậu đọc được những dòng này, hãy hồi âm mình nhé. :)

    - Pa.15: Áo trắng -

    [​IMG]
     

Chia sẻ trang này